
Tin Tức & Blog

Mình từng nghĩ, đại học sẽ là khoảng thời gian dễ thở hơn so với cấp ba. Nhưng hoá ra, chính những ngày tháng này lại khiến mình nhận ra thế nào là trưởng thành thực sự – là khi bạn phải cắn răng vượt qua mọi thứ… một mình.
Gia đình mình ở một vùng quê nghèo, ba mẹ làm ruộng quanh năm, chẳng dư dả gì. Mình lên thành phố học đại học với số tiền vỏn vẹn 3 triệu trong túi, ở trọ trong một căn phòng chật hẹp, ngày đầu tiên bước vào lớp cũng là ngày mình quyết định sẽ không xin thêm tiền từ nhà nữa.
Mình đi làm thêm mọi thứ có thể: phục vụ quán cà phê, ship hàng, chạy bàn tiệc cưới… Có những đêm về tới phòng là chỉ muốn buông bỏ tất cả vì quá mệt, chưa kể deadline bài vở đuổi theo không dứt. Có lúc từng hỏi bản thân: “Mình đang cố vì điều gì vậy?”
Nhưng mình không bỏ. Vì mình nhớ lại hình ảnh ba mẹ lấm lem bùn đất, lặng lẽ gói ghém hết tình thương vào túi đồ mang cho mình lên xe buýt. Vì mình biết, phía sau mồ hôi là sự kỳ vọng – không phải thành công lớn lao, chỉ là mong mình sống tốt hơn ba mẹ ngày trước một chút thôi.
Ba năm trôi qua, mình vẫn đang học, đi làm, và cố gắng. Mình không phải sinh viên giỏi nhất lớp, nhưng là đứa kiên cường nhất mà mình từng biết. Mỗi kỳ thi qua đi là một lần mình tự nói: “Giỏi lắm, Hoàng ơi, mày làm được rồi.”
Mình không biết sau này tương lai sẽ ra sao. Nhưng nếu bạn đang đọc những dòng này và cảm thấy lạc lõng, mệt mỏi, hãy tin mình: Chỉ cần bạn còn không bỏ cuộc, thì bạn đã khác biệt rồi. Không ai sinh ra để bỏ cuộc cả.
Hãy kiên trì. Hãy tử tế. Và hãy sống tiếp. Vì bạn xứng đáng với những điều tốt đẹp phía trước.